Mẹ chồng nàng dâu – sức khỏe tiêu hao – [Phần kết]

Ngày đăng: 26/11/2019

Vào một ngày nắng đẹp, tôi biết mình mang thêm một sinh linh bé nhỏ

Rồi những ngày mưa nắng cũng qua đi. Trong ngôi nhà dưới mái hiên có giàn thiên lý cũng không phải không có những ngày hạnh phúc. Tôi có tin vui, đối với mẹ chồng, cũng mềm mỏng đôi chút, đặc biệt, ít ra cũng là vì cháu nội của bà.

Cũng như bao người phụ nữ khác, ba tháng đầu là những ngày tháng khủng khiếp. Ăn gì cũng nôn, uống gì cũng thốc tháo ra cả. Nhưng có lẽ may mắn cho tôi là khẩu vị của tôi lại thích đồ ngọt hơn trước. Vì vậy, đối với những món ăn “không nuốt nổi” trước kia của mẹ chồng trở thành món khoái khẩu của tôi ở hiện tại.

Bị mẹ chồng quản chặt, nhưng tôi vẫn có “chiêu”

Mẹ con chúng tôi trở nên khắng khít hơn cũng là vì lẽ đó. Thật may mắn. Nhưng không phải mọi chuyện luôn suôn sẻ. Mẹ quản tôi rất chặt, từ việc không mang guốc cao đến trang điểm, sợ ảnh hưởng đến cháu của bà. Tôi chấp nhận, nhưng đến việc không cho tôi tô cả son khi đi làm thì không thể chấp nhận nổi.

Cho dù tôi đã lên mạng tìm hiểu những dòng son dành cho bà bầu với những thành phần không một chút ảnh hưởng. Và không yên tâm, trực tiếp đến cửa hàng mua về thay cho những thỏi son tôi vẫn thường hay dùng. Có cả giấy chứng nhận an toàn được kiểm duyệt từ cửa hàng vẫn không thuyết phục được mẹ tôi đổi ý. Tôi cũng là bất đắt dĩ mà chiều theo.

Nhưng tôi vẫn có cách của mình, đến công ty, tôi sẽ tô một ít son, dù sao cũng không thể để bản thân đánh mất tự tin, càng không thể để người khác thấy bộ dạng của tôi lúc ấy. Đến cuối cùng, vẫn là tôi không bị phát hiện.

Mua bảo hiểm để làm gì? Tất nhiên là để bảo vệ cho con tốt nhất

Tôi vẫn đi khám thai đều đặn cho đến những tháng cuối của chu kỳ. Dù mẹ chồng không vui lắm. Theo mẹ thì chỉ cần 3 tháng khám một lần là được. Đứa trẻ cũng phát triển bình thường, có gì phải đi thường xuyên. Ngay cả chồng tôi lúc trước, mẹ cũng chỉ khám có 2 lần, lúc siêu âm xác định mang thai và lúc tháng cuối thai kỳ.

Nhưng tôi kệ, con là con của tôi, tôi phải đảm bảo nó được bảo vệ tốt nhất và an toàn ngay cả trong bụng mẹ. Hơn nữa, tôi không cần lo đến chi phí sinh con vì đã có gói bảo hiểm trước đó, nên chi phí khám thai cũng không là vấn đề gì to tát. Khi nói với mẹ điều này, bà mới thôi càm ràm.

Đi sinh cũng là một câu chuyện dài

Ngày đi sinh, vì là con so nên sớm hơn dự đoán 2 tuần tôi đã có dấu hiệu sắp sinh. Tôi đau chết lên chết xuống và không sinh thường được sau nửa ngày trời cố gắng, bác sĩ quyết định cho mổ. Ca mổ tiến hành trong 1h đồng hồ, rất may mắn là nhờ sự chuyên nghiệp của bác sĩ lẫn trang thiết bị tốt của bệnh viện, cu Bo ra đời bình an.

Bảo hiểm trả hết viện phí, không lăn tăn lo lắng

Vì là sinh mổ nên chi phí cũng đắt hơn sinh thường, nhận được tiền bảo hiểm thai sản 31.500.000 đồng, vợ chồng tôi cũng chỉ bỏ ra chưa đầy 5 triệu là đủ chi phí cho ca sinh. Không cần đụng vào phần chi phí đang tiết kiệm cũng như dành phần chi phí ấy chăm sóc cho cu Bo được tốt hơn, ít nhất tôi thấy bản thân quyết định đúng đắn.

Làm mẹ có dễ dàng không?

Những ngày có cu Bo, tôi tập làm quen với một vai trò mới, làm mẹ. Đó là chuỗi ngày thực sự stress, khi con không bú sữa, lúc sữa tôi không đủ cho con bú mà con phải bú dặm thêm sữa ngoài. Rất đau lòng, nhưng không còn cách nào. Là chuỗi ngày khóc mãi không thôi, là chuỗi ngày tôi nhận ra chồng mình vô tâm quá đỗi.

Nhưng thôi kệ, dù sao tôi cũng phải kiên cường, ít nhất là cho con của mình. Không trông chờ nhiều vào người khác nữa. Là con nít nên cu Bo cứ hay bị bệnh vặt, trong thời gian này, chồng tôi lại lấy hết bao lương thưởng để góp vốn bạn bè làm ăn. Chúng toi thực sự là tài chính không vững, chẳng còn đủ để xoay sở cho bất cứ một rủi ro nào xảy ra bất chợt.

Giải pháp tài chính khôn ngoan cho mẹ chăm con nhỏ

Tôi tìm hiểu đến các giải pháp tài chính hữu hiệu và quyết định mua bảo hiểm cho con trai mình, tranh thủ đang trong lúc bảo hiểm sức khỏe của tôi vẫn còn hiệu lực. Điều này giúp tôi tiết kiệm rất nhiều trong khoản đi viện cũng như chữa bệnh của bé, mà cũng không cần phải phiền lụy đến gia đình bên nội, ngoại hai bên hay ảnh hưởng đến kế hoạch kinh doanh hiện tại.

Quan điểm trái chiều, làm gì cũng chịu

Mọi chuyện vẫn cứ thế, tôi vẫn cứ tin tưởng vào những lợi ích mà bảo hiểm mang lại. Còn mẹ chồng tôi thì vẫn như thế, vẫn tư tưởng khi còn khỏe mạnh thì không cần phòng rủi ro. Nhưng mọi chuyện đâu phải lúc nào cũng dễ dàng và êm ả như thế. Rồi cũng có chuyện xảy ra không lường trước.

Thói quen ăn uống hư hại đến sức khỏe của mẹ chồng

Chẳng là mẹ tôi hay có thói quen ăn lại đồ ăn thừa từ tối, cất vào ngăn đông hôm sau lại ăn tiếp. Thói quen này được dần hình thành khi tôi có cu Bo, không còn đi làm nữa. Mẹ vì chăm tôi nên chồng viện cớ nói mẹ không cần nấu cơm trưa cho anh, vừa mất công mẹ, vừa về nhà nắng nôi. Nhưng cái chính vẫn là sợ con trai về nhà nắng nôi lại thêm cả cu Bo quấy không ngủ trưa được, chung quy lại vẫn là bà xót con trai.

Trước kia có bố chồng tôi nhắc chuyện ăn lại đồ thừa này. Nhưng giai đoạn mà bố chồng về quê vừa ăn giỗ bên nhà chồng vừa kết hợp nghỉ ngơi luôn cả tháng trời thì trong nhà mẹ toàn quyền quyết định, cũng không ai nhắc nhở, lẫn không có quyền nhắc nhở nữa, ngay cả chồng tôi cũng bó tay.

Mẹ không nghe, tôi đành bó tay

Mẹ bảo không sao nên chúng tôi cũng không nói được gì, nhưng cuối cùng lại có chuyện thật. Mẹ bị ngộ độc thực phẩm thật, bụng đau dữ dội mà không chịu đi khám, tôi nói không nghe, gọi điện cho chồng thì lại sợ chồng tôi bỏ dở dang. Đến gần tối, không chịu được nữa gần như sắp ngất ra thì mới để tôi gọi chồng về.

Bệnh tình khó trị, bệnh viện tức thời

Đưa mẹ đến bệnh viện cũng là lúc đưa thẳng vào phòng cấp cứu. Bố chồng tôi hay tin cũng tức tốc chạy về trong đêm. Chỉ có điều, vì để bệnh tình lâu quá nên thức ăn không lấy ra được hết theo đường thủ công mà phải tiến hành “rửa ruột”. Kết hợp với chuyền nước và theo dõi trong một tuần. 

Tâm lý chung của các bà mẹ, sợ tốn tiền hơn bệnh tình 

Thế mà mẹ vẫn nằng nặc đòi về, bởi sợ..tốn tiền. Nếu lúc trước mẹ để vợ chồng tôi mua bảo hiểm thì giờ có thể nằm tịnh dưỡng thoải mái cả về tài chính lẫn tinh thần rồi. Nhưng bố tôi nhất quyết không cho mẹ về nhà, cuối cùng chỉ có thể nằm viện đếm ngày. Không biết nên thương mẹ tảo tần hay là không kỹ càng trong tính toán. Chỉ biết đến cái lợi trước mắt nữa. 

Bảo hiểm tức thời, không cần chờ đợi

Vậy ấy, trừ khi con người ta tự trải qua cả thảy những bệnh tật lẫn rủi ro thì mới thấm thía và tự thức tỉnh. Sau lần tốn hơn chục triệu cho chữa bệnh ấy, mẹ tin vào bảo hiểm hẳn. Đầu tư vài triệu mua bảo hiểm sức khỏe cất trong nhà. Và tất nhiên, cả bố tôi cũng thế. Suy cho cùng, mẹ là người phụ nữ của gia đình chính hiệu. Vừa lo nghĩ cho chồng con, vừa tiết kiệm và vun vén gia đình. Nhưng chỉ là mẹ đang áp dụng sai cách mà thôi.

Gia đình tôi vẫn êm đẹp sau sóng gió ấy. Tất nhiên là mẹ chồng tôi không thể một lúc bỏ hết những thói quen tiết kiệm tiêu cực, nhưng cũng dần tốt hơn rồi, hơn thế nữa có bảo hiểm cho khám chữa bệnh, nên nhiều lúc mẹ cứ lấy điều đó ra làm cớ, cả gia đình tôi cũng chỉ biết bó tay. Cu Bo lại quấy khóc rồi, chắc tôi phải đi chăm nó.

Bài viết có liên quan: Mẹ chồng nàng dâu – sức khỏe tiêu hao [phần 1]

Xem thêm  Bệnh bạch hầu có thực sự nguy hiểm không?

TIN LIÊN QUAN