Người dân Vũ Hán đã sống như thế nào trong thành phố chết?
Vũ Hán chính là thủ phủ dịch bệnh ở thời điểm hiện tại và trước đó vẫn thế. Khi mà số người tử vong và số ca mắc mới đang tăng lên từng giờ, từng phút. Khi mà những con số báo cáo về số người tử vong giảm đi tại Vũ Hán cũng là lúc chúng ta quên đi câu hỏi:”Liệu người dân Vũ Hán đã sống như thế nào?” trong cơn đại dịch với tâm trạng hoang mang và lo lắng tột cùng như vậy. Dưới đây là những tổng hợp của chúng tôi. Liệu ở hoàn cảnh như họ chúng ta sẽ làm được gì? Sẽ cảm thấy tuyệt vọng đến mức nào? Cùng tìm hiểu những góc khuất ấy nhé!
Khi search ở trên mạng, sẽ có rất nhiều thông tin được gợi ý chỉ cần bạn gõ “người dân Vũ Hán”. Vậy thực sự người dân Vũ Hán đã chịu đựng những gì? Bài viết dưới đây sẽ lột tả giúp bạn!
Đầu tiên, người dân Vũ Hán bị đuổi bắt khi nghi nhiễm virus Covid 19
Trong nỗ lực kiểm soát dịch bệnh ngày càng lan rộng. Động thái đầu tiên của chính quyền Trung Quốc là bắt giữ những người bị nghi nhiễm Virus Covid 19. Một đoạn video quay cảnh người đàn ông nghi nhiễm virus corona cố bỏ chạy khi các quan chức đến gặp và định đưa anh vào khu vực cách ly thu hút sự chú ý của người dùng mạng Twitter. Video, được cho là quay tại Changqing Garden, Vũ Hán, cho thấy giới chức tiến gần về phía người đàn ông đang đứng dựa lưng vào tường. Tuy nhiên, anh ta bất ngờ bỏ chạy khiến cảnh sát phải đuổi theo.
Thậm chí những người không đeo khẩu trang vẫn bị cưỡng chế bắt đi trong khi không có biểu hiện gì của bệnh. Những người bị lôi đi, thậm chí là cưỡng chế bằng nhiều người gây nên những băn khoăn và lo lắng tột cùng cho những người dân sống trong khu vực Vũ Hán những ngày đầu dịch bệnh.
Đến khi dịch bệnh nỗ ra rầm rộ là lúc người dân Vũ Hán bị cách ly ngay tại nhà
Để đảm bảo người dân tuân thủ lệnh, các cơ quan chức trách đến tận từng nhà dân khóa trái cửa từ phía ngoài ngăn chặn sự di chuyển của người dân ra khỏi khu vực nhà ở. Một câu khẩu hiệu được ban bố rộng khắp:”Nếu đi ra ngoài sẽ bị đánh cho gãy chân, nếu cãi lại sẽ bị đánh cho gãy răng” chính là hình thức dọa nạt. Nhưng sẽ dấy lên những lo ngại và nghi ngờ rằng liệu bằng phương pháp ấy có thực sự trói buộc được người dân Vũ Hán hay không và họ thực sự sẽ bị bỏ quên trong bao lâu, họ có hết thức ăn không, họ bị mắc bệnh thì phải làm sao, có phải là vô tình làm cho cả gia đình của họ cùng bị mắc bệnh luôn hay không.
Bị giam giữ và cầm tù trong chính ngôi nhà của mình chính là điều làm cho người dân hoang mang và tuyệt vọng nhất. Liệu có bao nhiêu gia đình hoang mang và bao nhiêu người vì đó mà chết đi. Chết đi trong chính ngôi nhà thân thương của mình, trong cách cách ly tuyệt tình của chính quyền đứng đầu cả nước.
Người dân Vũ Hán ném tiền qua cửa sổ
Trong những ngày qua, trên mạng Trung Quốc lan truyền video người phụ nữ ngồi trên ban công ném tiền xuống phía dưới sau. Đứng trước ranh giới giữa sự sống và cái chết, con người ý thức được, nhiều tiền của cũng không có ý nghĩa khi không còn mạng để mà sài. Trong video có thể nghe thấy được những câu nói tuyệt vọng và thảm thiết đáng suy ngẫm: ” Mạng chẳng còn thì cần tiền làm gì?”. Tiếp theo đó là những tờ tiền toàn là 100 NDT( tương đương 329.584 vnđ) rơi tứ tung từ căn chung cư số 27.

Người dân tuyệt vọng ném tiền ở khắp nơi
Có thể vì quá tuyệt vọng và ý thức được không thể qua khỏi cơn bạo bệnh hoàng hành nên người phụ nữ đã ném đi tất cả tiền mặt hiện có trong nhà đi. Có thể cô ấy bị cách ly rồi, cũng có thể cô ấy đã quá chán ngán và không tin vào chính quyền nữa, hoặc không tin vào khả năng chữa khỏi của bản thân trong một thành phố ngày nào cũng chết chóc.
Người dân Vũ Hán liên tiếp kêu gào được chữa trị
Trong một viddeo được lan truyền tiếp theo, một người đàn ông Vũ Hán liên tiếp kêu cứu trong điện thoại, rằng anh ta cần được khám bệnh gấp, anh ta sắp điên rồi. Nhưng không có bất kỳ ai chịu tiếp nhận ca chữa trị của ông. Ông đã thực sự tuyệt vọng mà thốt lên: Tôi không muốn sống nữa, cái xã hội này, tôi không biết phải hận ai nữa! Tôi sắp nổ tung rồi. Tôi thực sự sắp nổ tung rồi. Tôi thực sự không chịu nổi nữa rồi! Ông Trời ơi!… Hãy bắn chết con trong một phát súng cho xong, con suy sụp quá rồi…”
Một cái chết được báo trước bao giờ cũng dằn vặt và đau khổ gấp bội lần với những cái chết bất ngờ. Một cái chết có lẽ sẽ được cứu sống nếu ở trong một địa điểm khác đang liên tục tuyệt vọng trước cái chết được dự báo bất cứ lúc nào. Qua video là chứng thực của hàng loạt những cái chết được dự báo trong bất lực của người dân. Từ hoang mang đến hoảng loạn, đến tháo chạy và cuối cùng là tuyệt vọng buông xuôi, có biết bao nhiêu bi ai.
Người dân Vũ Hán tự thiêu trong nhà
Một diễn biến khác được ghi nhận như cái mức chịu đựng cuối cùng được phá vỡ là hình ảnh người dân trong một khu chung cư thực hiện tự thiêu chính bản thân mình. Phải tuyệt vọng và uất ức thế nào người dân mới có thể đưa ra phương thức tổn thương bản thân đến như vậy. Rằng thà tan biến đi cũng không cho bản thân chút cơ hội sống còn nào. Thực sự dịch bệnh quá nguy hiểm, quá tàn khốc đến mức người dân nghi ngờ khả năng đáp ứng chữa trị của chính quyền và cơ quan chức trách.

“Phải ở trong chăn thì mới biết chăn có rận“. Nhưng thực sự những người ngoài cuộc như chúng ta vẫn cảm thấy rùng mình trước sự tàn phá và những gì mà người dân Vũ Hán chịu đựng là quá sức nặng nề, quá sức chịu đựng, vượt khỏi giới hạn của bản thân rồi. Có thế thì nhiều người mới không còn trông mong gì cả, thậm chí tự sát thay vì chờ đợi sự chữa trị. Nói đi thì cũng phải kể lại, không ai là muốn chết cả, ai cũng cố gắng hết sức để nhận lấy cơ hội sống sót nhưng nếu cơ hội đó mỏng manh đến nỗi người dân phải chọn lấy cái chết thì đó lại là một câu chuyện đáng buồn thực sự.
Vậy, nếu đã đến được bệnh viện, đã tiếp nhận phương thức điều trị thì người dân mắc bệnh có được số phận tốt hơn những người cố gắng cách ly bản thân khỏi xã hội và kết liễu cuộc đời mình không? Trong bài viết tiếp theo sẽ phân tích về vấn đề trên, đừng bỏ đi nhé!
Video tổng hợp một số thông tin trên:
Nguồn video: NTD Việt Nam

HOTLINE
0347674755 

-->