Khi thoát ra khỏi vòng an toàn luẩn quẩn của bản thân, khi một chân đặt trước cánh cửa địa ngục đang mở sẵn, bạn mới cảm nhận đươc cuộc sống này có bao nuối tiếc.
Mục lục
Những ngày đầu điều trị ung thư
Bước vào trong cánh cửa sắt kiên cố của bênh viện, nơi cuộc sống ngoài kia vẫn nhộn nhịp người qua lại, thời gian dường như lắng đọng còn một nửa so với những khung cảnh ngoài kia. Tôi bước vào tiến trình điều trị với một tâm thế thoải mái hơn nhiều so với khi tôi phát hiện bản thân mắc bệnh ung thư phổi.
Tôi nhìn chiếc giường với tấm ga màu trắng xóa, tôi vẫn có thể cảm nhận được mùi thuốc sát trùng nồng nặc cùng hơi thở chậm đều của những bệnh nhân cùng phòng. Bác sĩ bảo tôi phải thực hiện phẫu thuật cắt bỏ khối ung thư đang lớn dần trước khi xác định số mũi xạ trị. Hãy giữ tâm lý thoải mái, bởi có 2 ngày để tôi thích ứng và bác sĩ theo dõi độ ổn định của cơ thể trước tác nhân của thuốc.
Những cảm xúc từ rất lâu không có
Buổi sáng đầu tiên tại bệnh viện, có những thay đổi nhỏ không kịp thích ứng. Tôi đã thứ dậy rất sớm, giống như thói quen thường ngày trong khi tôi có thể ngủ thêm chút nữa cũng chẳng sao. Mở mắt, đã thấy chồng tôi ngay cạnh giường, tay vẫn nắm lấy tay tôi. Nhìn góc này, gương mặt chồng tôi góc cạnh, cương nghị nhưng có chút xanh xao. Đã rất lâu rồi, trái tim lại rung động mạnh mẽ, tôi không nhớ lần cuối cùng mình ngắm nhìn khuôn mặt ấy là khi nào nữa.
Làm quen với vai trò bệnh nhân
Sau khi mua đồ ăn sáng cho tôi, tôi giục chồng về nhà chuẩn bị đi làm và tiện thể chăm sóc mấy đứa trẻ. Tôi có thể tự chăm cho mình cho đến lúc làm phẫu thuật. Chưa tính tới, có các y tá rất nhiệt tình và y bác sĩ tận tâm, còn có cả những bệnh nhân ở đây, khi còn người ta mặc cùng một màu áo, cả thảy đều trở nên không quan trọng nữa. Chỉ còn lại cảm thông và sẵn sàng chia sẻ.
Đã rất lâu rồi, không có cảm giác thừa thải như hiện tại, những câu chuyện giết thời gian của bệnh nhân và người nhà bệnh nhân về cuộc sống và những người xung quanh họ cũng không hấp dẫn được tôi. Tôi đi loanh quanh ngoài sân bệnh viện cho thoáng, vừa tận hưởng chút khí trời vừa se lại của một mùa đông mới vội vã trôi qua.
Cơ duyên
Vài chồi non đã mọc lú nhú trên cành, báo hiệu một mùa xuân khoe sắc thắm. Tôi ngồi cạnh ghế đá thì chợt nhận thấy một đứa bé gái trạc tuổi con gái tôi, nhưng trên mái tóc của con không còn vài sợi được giấu đi sau chiếc mũ len dày. Con vẫn hồn nhiên như lứa tuổi, dẫu huyết sắc mang mệt mỏi đôi phần,
Tự nhiên, tôi muốn bắt chuyện với đứa trẻ ấy, hỏi con tên gì. Con bảo tên Minh Anh, cũng không nhớ đã sống ở đây được bao lâu rồi. Ở đây như ngôi nhà thứ 2 của con vậy. Rồi lại cười, nhưng có chút buồn trên mi mắt. Bỗng, có người hớt hải gọi tên bé rồi chạy vội lại khi thấy con.
Thực trần cuộc sống
Người phụ nữ ấy, trạc tuổi tôi nhưng có vẻ tiều tụy, quầng thâm mắt hiện rõ trên gương mặt u sầu. Qua lời kể, tôi mới biết bé mắc phải căn bệnh ung thư phổi giống mình. Bố cháu bỏ đi khi cháu chưa tượng hình, chỉ còn lại mẹ kiên quyết sinh đứa trẻ. Nhưng trớ trêu, bé mắc phải căn bệnh hiểm nghèo này, khi phát hiện ra bệnh thì bệnh tình đã rất xấu, đã đến giai đoạn 3 có dấu hiệu di căn.
Bởi phát hiện chậm trễ và tâm lý trẻ con bệnh vặt, mẹ bé chỉ đưa đi khám ở bệnh viện huyện và nhận về kết quả bé bệnh hen suyễn nhẹ. Đến khi phán đoán đúng bệnh thì cũng hết cách cứu chữa rồi. Bé đã được xạ trị, rồi hóa trị, trị, gắn liền với bệnh viện này đã gần 1 năm, con cũng không thể gắng gượng thêm 2 tháng nữa. Nhìn bàn tay nhỏ bé, xanh xao và chi chít vết đỏ vì van kim, tôi ứa nước mắt.
So với đứa bé ấy, đớn đau của tôi có là gì
Một đứa trẻ nhỏ như vậy, có thể kiên cường vượt qua bao đau đớn như vậy sao. Vậy mà, có những lúc tôi tự trách ông trời sao nhẫn tâm với mình. Tôi không nghĩ đến còn những hoàn cảnh khác đáng thương hơn gấp chục lần. Tôi chợt cảm thấy bản thân may mắn, nếu như người ngồi đây không phải là tôi mà là con trai hoặc con gái tôi, có lẽ tôi không đủ kiên cường như người mẹ ấy.
Bỗng tôi bị ho khan không dứt, cảm thấy tức ngực dồn dập. Đứa trẻ nhìn tôi, bỗng lấy viên kẹo trong túi ra, chìa trước mặt, bảo tôi hãy ăn nó. Sự ngọt ngào của viên kẹo sẽ khiến tôi không còn đau nữa. Đứa bé nhoẻo miệng cười, đôi môi khô khốc và lạnh lẽo làm tôi ấm áp. Tôi nhận lấy, trước khi đứa bé rời đi, tôi bảo muốn chụp cùng một tấm hình. Nó đồng ý, bảo rất thích chụp hình, Trong hình là một đứa bé nở nụ cười rất tươi, còn tôi, tâm trạng lúc đó thế nào, tôi không nhớ nữa. Tôi chỉ cảm thấy nhớ con gái thật nhiều.
Không một lần gặp lại
Rồi đôi lần, tôi cố ghé lai hàng ghế đá đó để gặp con, nhưng không bắt gặp lần nào nữa. Chiếc kẹo con đưa, tôi vẫn giữ dù con nói ăn nó sẽ không còn cảm thấy đau đớn nữa. Nhưng tôi vẫn muốn giữ, vì mỗi lần nhìn vào đấy, sẽ cảm thấy có nụ cười cùng ý chí của con. Tôi như được tiếp thêm động lực để tiếp tục chiến đấu.
Ca phẫu thuật của tôi không thành công như mong đơi. Tôi phải tiếp tục xạ trị thêm 5 mũi và trong tương lai sẽ tiếp tục hóa trị. Mái tóc của tôi cũng đã không giữ được sau những mũi xạ trị hóa chất để kìm hãm sự phát triển của ung thư. Nhìn hình dáng lạ lẫm của mình trong gương, bao lần tôi bật khóc, nhưng bức ảnh của đứa bé ấy cứu rỗi được linh hồn của tôi.
Tương lai không đoán trước, thực tại chẳng cưỡng cầu
Tôi biết mình sẽ trải qua không những một mà rất nhiều đau đớn trong tương lai. Nhưng tôi vẫn luôn kiên cường, bởi tôi có gia đình bên cạnh, bởi tôi có động lực vững tin về một tương lai vững chắc cho các con. Lúc đó tôi bớt đi nỗi áy náy khi mà những công sức dành dụm tài sản phần lớn của vợ chồng tôi đều đổ vào đống thuốc men và điều trị cho bản thân mình.
Hôm nay, khí sắc của tôi có chút tốt. Cũng muốn đi ra ngoài sau chuỗi ngày nằm dài trên giường bệnh, tôi vô thức bước đến hàng ghế đá lần đầu tôi gặp đứa trẻ ấy, tất nhiên lần này cũng không bắt gặp con, nhưng tiếng cười giòn giã, xinh xẻo vẫn vang vọng. Cắt đứt dòng suy nghĩ bởi tiếng bước chân của chồng cùng các con tôi, mấy đứa trẻ đã biết chuyện bệnh tình của tôi. Cũng rất kiên cường và còn là chỗ dựa tinh thần cho tôi.
Tôi chợt cầu mong Minh Anh có thể an bình hoặc có thể hãy sống ở một thế giới an bình, nơi mà con là một người bình thường, khỏe mạnh.
THÔNG TIN LIÊN HỆ
Đăng ký gói bảo hiểm: tại đây
Liên hệ tư vấn miễn phí qua hotline: 086.919.6899
Bài viết liên quan: Tự thuật của người mẹ ung thư phổi – hồi 1

HOTLINE
0347674755 

