Mẹ chồng nàng dâu là chuyện muôn thuở của thế gian. Rất ít người may mắn “cơm lành canh ngọt” với mẹ chồng. Tôi không nằm trong số ít may mắn đó, cũng là chuyện dễ hiểu.
Mục lục
Tình cảm mặn nồng, tình yêu màu hồng
Tôi quen anh trong một lần đi đoàn khoa ở trường, anh hơn tôi 2 khóa. Ấn tượng của tôi về anh là một người trầm tính, không hay cười nhưng nhìn vào cho người ta cảm giác tò mò muốn tìm hiểu. Chúng tôi quen nhau 4 năm thì mới ra mắt bố mẹ 2 bên.
Anh là con trai một trong gia đình khá giả, qua cách thể hiện đã thấy bố mẹ rất yêu thương anh. So với những người cùng trang lứa gánh trên vai trọng trách mua nhà, mua xe, áp lực công việc thì anh lại “dễ thở” hơn. Lúc anh tốt nghiệp, bố mẹ đã bán đất, mua nhà và chuyển hẳn lên sống cùng anh. Anh chỉ cần chọn công việc mình thích, lương bổng thoải mái cũng là tự bản thân tiêu sài hoặc tích góp tương lai. Bố mẹ cũng là tự có tiền riêng, hiện tại cũng không cần anh phụ cấp.
Ra mắt gia đình
Lúc ra mắt gia đình anh, bố là người khá hiền lành nhưng trầm tính, còn mẹ anh là người phụ nữ chu toàn, và có thể là do là con một nên dù đã lớn vẫn có cảm giác mẹ bao bọc quá mức. Đó chắc cũng chính là lý do mà tôi với anh hay có nhiều bất đồng, cũng khiến cho anh có tính ích kỷ và có phần gia trưởng, phóng khoáng, không thích nhượng bộ người khác, ngay cả tôi.
Nhưng tình yêu lúc nào cũng có màu hồng và những trái nết của cả 2 cũng nên được dung hòa sau vài ba lần chia tay rồi quay về. Trong buổi ra mắt bố mẹ anh lần đầu tiên, tôi không chắc về cảm giác của mình, nhưng có lẽ, mẹ anh không mấy thích tôi.
Định kiến vùng miền, tình thân xa cách
Có lẽ định kiến vùng miền là vách ngăn lớn nhất. Khi nghe thấy tôi là đứa con gái vùng miền núi Sơn La, vì đam mê con chữ mà quyết tâm ngược Nam, tự mình đi đến vùng đất hoa lệ, mẹ anh khẽ nhíu mày. Cũng không mấy quan tâm, hỏi han về gia đình tôi nữa. Cảm giác và cách đối xử khách sáo của mẹ anh khiến tôi có chút chạnh lòng.

Những câu hỏi và cách ứng xử với gia đình bạn trai tôi search mạng của buổi tối cuối cùng lại không giúp ích được gì. Bởi dường như sự có mặt của tôi cũng không làm mẹ anh mấy quan tâm, chỉ tỏ ra yêu chiều con trai như thường lệ. Bố anh có lẽ sợ tôi ngại nên trong bữa ăn cũng nói với tôi đôi ba câu lấy lệ.
Hôn nhân định trước, mỏng manh đường về
Tôi cảm giác mất một nửa lòng tin về đám cưới của chúng tôi trong tương lai sau buổi gặp mặt đó. Và mất nốt một nửa còn lại trong lần gặp mặt thứ 2. Dù lần này đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị “bơ đẹp”, tôi vẫn không thể nào thôi chạnh lòng, thậm chí bị sốc. Đến nhà anh, tôi đã gặp Lan ở đó, cô gái mẹ anh rất thích và bóng gió là rất hợp với anh. Mẹ anh tỏ ra thân thiết và thể hiện trước mặt tôi là bọn họ rất đẹp đôi. “Thanh mai trúc mã” từ bé, quấn quít ra sao, gia đình môn đăng hộ đối như thế nào.
Cô ấy luôn tốt, tôi thì sao?
Anh luôn nhìn tôi dò xét, nhưng cô ấy, có vẻ thích anh ra mặt. Cơn giận dữ xen chút cảm thấy tình cảnh đáng thương và bọt bèo cho chính mình. Tôi không cam tâm chia tay nhưng cũng mệt mỏi để níu giữ. Chúng tôi giận nhau một tháng, nhưng tình cảm 3 năm sao nói dứt là dứt được. Cứ lằng nhằng, anh cũng làm tôi xiêu lòng. Thời gian cứ thế trôi qua, thấm thoắt cũng thêm 2 năm. Vài 3 lần tôi sang nhà anh, nhưng là hạn chế hết mức có thể, tình cảm giữa tôi và mẹ chồng tương lai cũng không mấy mặn mà hơn xưa. Bởi lòng đã có định kiến, xóa mãi cũng không phai.
Kết hôn

Rồi chúng tôi vẫn kết hôn, sau bao nhiêu sóng gió. Cũng bấy nhiêu sự phản đối ra mặt của mẹ chồng tôi. Cũng như sự khuyên răng của gia đình tôi, bảo tôi sẽ khổ khi làm dâu nhà anh. Nhưng chúng tôi vẫn quyết định ở bên nhau. tuổi trẻ thật đáng sợ, cũng thật liều lĩnh, chỉ cần bản thân muốn, chẳng ai cấm cản được.
Vì anh là con một, tôi phải tự xác định bản thân gắn bó với người mẹ chồng đầy định kiến này suốt đời. Vì dù có thế nào, chồng tôi cũng được nuôi nấng trong vòng tay của cả bố lẫn mẹ, tình thương của họ dành hết cho chồng tôi. Nay, bỗng dưng có một đứa con gái bên ngoài về tranh giành thời gian và tình cảm của con trai họ, có ganh tị một chút cũng có thể là hiểu được.
Có vợ quên mẹ
Nhưng, tôi dường như ngày một ngày không thể chấp nhận nổi. Câu nói:” Có vơ quên mẹ” của mẹ anh được thể hiện ngay cả trong hành động. Mẹ anh luôn xem anh là đứa trẻ trong khi anh đã 27 tuổi, khi anh đã có vợ. Ngược lại, làm chuyện gì anh cũng bàn bạc và tôn trọng quyết định của mẹ trước, nói rõ ra cũng chỉ nghe lời mỗi mình mẹ.
Có thể tâm lý này còn phụ thuộc cả vào khoản tài chính mà anh được mẹ phụ cấp. Tôi mãi không biết chuyện này cho đến khi về làm dâu. Rằng số tiền anh kiếm được anh chỉ tiêu sài, đi gặp gỡ với bạn bè, đến cả nội thất trong nhà hay đến cái áo anh mặc, mọi thứ đều lấy từ tiền của bố mẹ.
Chồng mãi không lớn
Vì vậy mà không thể nói anh rất phụ thuộc vào mẹ mình, phụ thuộc cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, là người hay có ý kiến nhưng lại không có chính kiến, ý kiến của mẹ anh, chính là mệnh lệnh. Đến cái tủ trong phòng vợ chồng tôi kiểu cách, màu sắc, kích cỡ thế nào cũng là một mình mẹ tôi quyết định, vì cơ bản, là bà mua. Chồng tôi vốn không quan tâm và ý thức được, cũng đã quen với cách sắp xếp của mẹ anh nên không có ý kiến gì. Còn tôi thì không thể chấp nhận được một chiếc tủ nặng nề phong cách thập niên 80 xuất hiện chình ình trong phòng.
Mẹ luôn là nhất
Nhưng thôi kệ, một chiếc tủ cũng không thể nào phá vỡ mối quan hệ giữa mẹ chồng – nàng dâu được, tính ra cũng là chính tôi hẹp hòi. Nhưng chuyện mẹ muốn vợ chồng chúng tôi mỗi ngày phải về ăn cơm trong khi trời nắng gắt chang chang vào mỗi buổi trưa là không thể chấp nhận nổi.
Mẹ bảo không muốn anh ăn uống không vệ sinh, thức ăn ở ngoài cũng là không hợp mùi vị, vậy nên tốt nhất là chạy về nhà ăn cơm cùng bà, cũng không thể đem cơm lên cơ quan từ sáng đi làm bởi không còn nóng hổi, ngon lành nữa. Chồng tôi vẫn một mực vâng dạ, tôi cũng không thể không nghe theo, cũng là hiểu cho lòng dạ thương con của bà.
Bao bọc một đời, nhất thời tức giận
Đỉnh điểm của vụ việc làm tôi không biết giấu mặt vào đâu chính là hành động của mẹ khi anh không thể về ăn cơm trưa với mẹ hôm đó. Trưa đó, vì phải xử lý công việc cho xong, chồng tôi vốn là không thể về, cũng là làm việc mà quên gọi điện thoại báo cho mẹ. Mẹ chồng tôi đem cơm đến tận công ty, tận mắt nhìn thấy anh ăn hết thức ăn mẹ đem tới cùng những lời thương xót. Đồng nghiệp của anh, không ai là không biết, cũng là không ai không há hốc ngạc nhiên.
Câu chuyện trên cũng là tôi nghe lại được từ chị bạn làm cùng công ty của chồng. Tôi cũng không hiểu được, tại sao mẹ lại bao bọc anh như thế, chỉ biết là từ khi về làm dâu, tôi chưa thấy chồng mình ra quyết định bất kể gì trong nhà. Mỗi một việc đều là do mẹ sắp xếp, anh chẳng khác nào đứa trẻ trốn trong thân xác của một người đàn ông.
Theo dõi fanpage để cập nhật thông tin mới nhất về bài viết: paa.vn-keep your full faith
Bài viết liên quan: Mẹ chồng nàng dâu – Sức khỏe tiêu hao (phần 2)

HOTLINE
0347674755 

