TỰ THUẬT CỦA MỘT NGƯỜI MẸ UNG THƯ – HỒI 2

Ngày đăng: 20/09/2019

Rồi những chuỗi ngày nối tiếp yên ả trôi qua, tôi quên mất bản thân rốt cuộc bị bệnh gì. Chỉ còn nhớ mấy hôm trước đứa con gái bảo tôi nấu ăn không ngon nữa.

Cuộc sống với những điều nhỏ nhặt 

Đã rất lâu rồi, tôi tạm biệt với mấy viên thuốc không mấy dễ nuốt. Tôi hạnh phúc trong chính những công việc cơ quan lẫn công việc nhà hằng ngày với những yêu cầu, nguyện vọng nho nhỏ của mấy đứa trẻ.

Ví như mấy đứa trẻ bảo sáng nay nó muốn ăn bún bò. Tôi đã cất công lựa chọn thịt bò tươi ngon nhất từ chợ sáng sớm với những thớ thịt hồng hào, mềm nhưng săn chắc. Thái lát miếng thit bò thêm chút gia vị ướp trong vòng 15 phút, tôi đột nhiên có chút tức ngực, không, lần này cảm giác đau đớn và bí bách rõ ràng hơn lần trước nhiều.

Cơn đau tái phát

Không lấy thăng bằng được, tôi loạng choạng bước lại bàn. Bỗng ho khan, ho liên hồi. Tôi vội lấy tay che miệng, giờ này hẵng còn sớm, tôi ho to quá có lẽ sẽ đánh thức cả nhà dậy mất. Cơn từng luồng từ lồng ngực lại kéo đến làm tôi không tự chủ mà nhăn mặt. Tôi là quá ốm yếu rồi, lại có chút bất lực vì bản thân.

Sau khoảng 10 phút ngồi nghỉ ngơi, tôi cảm giác khỏe hơn. Cũng vội nhớ ra nồi nước trên bếp chắc cũng đã sôi rồi. Tôi lại tiếp tục nấu cho xong bữa ăn sáng. Nhưng sao hôm nay nêm nếm không thấy có vị gì nhỉ? Tôi thực sự chỉ làm theo quán tính và thói quen để bỏ lượng gia vị, còn vị giác của bản thân cơ bản là không cảm nhận được gì.

Xem thêm  Khám chữa bệnh cùng bảo hiểm sức khoẻ

Tôi nấu ăn không ngon

Con trai tôi không nói gì, khen ngon. Đứa con gái thì có chút lười biếng gảy gảy đôi đũa buộc miệng bảo chẳng giống món mẹ nấu chút nào. Tôi chính là cảm thấy đau lòng. Cũng không biết tại sao vị giác không có, khẩu vị cũng không.

Trời đổ mưa, người đổ bệnh

Tôi vẫn đi làm như thường lệ. Trời Sài Gòn mùa thu sáng nắng gắt, chiều mây đen lại ùn ùn kéo về kèm theo những trận mưa rào không ngớt. Vô ý thế nào, hôm đó tôi lại quên áo mưa ở nhà. Chờ 2 tiếng đồng hồ mưa không thôi ngớt, sốt ruột bố con nó ở nhà tôi chạy vội xe máy về, may mắn cách 300 mét có người bán áo mưa, cũng là đỡ ướt chút đỉnh.

Về đến nhà, cơm nước đã xong xuôi tươm tất dọn ra bàn. Hai đứa trẻ tranh nhau kể công chúng nó đã giúp bố nấu ăn như thế nào, còn kể bố rán trứng hỏng ra sao. Cảm giác rất lạ, có một gia đình chờ bạn trở về nhà, nấu mấy món vụng về nhưng chứa đựng những yêu thương trong một ngày mưa rơi tầm tã ngoài kia, ai trải qua sẽ hiểu.

Có chút mệt, tôi đi vào phòng và phát hiện mình sốt rồi. Tôi đã không sốt suốt một tháng về trước, chắc là tại tôi bị cảm mưa lúc chiều thôi. Thay vội bộ quần áo ướt và tắm qua, tôi bước vào phòng bếp, các con đang chờ tôi ăn cơm, chúng nó ắt hẳn là đói lắm rồi.

Nửa đêm tỉnh giấc

Tối hôm đó, tôi ngủ mê man từ rất sớm, nửa đêm lại tỉnh giấc vì những cơn ho kéo dài kèm theo tức ngực vô cùng. Tôi chạy thẳng vào toilet, tránh thức giấc chồng tôi phải làm việc đến khuya mới chợp mắt. Nhưng cơn tức ngực cứ thế hoành hành không dứt, lại có cảm giác như không thở được rồi. Tôi vội vào phòng, mở cửa tủ, uống liều thuốc cuối cùng vẫn còn từ tháng trước.

Xem thêm  Mắc bệnh ung thư, bạn đã sẵn sàng chưa?

Thú thật, tuy đã lớn nhưng tôi rất ghét mùi thuốc đắng nghét. Vậy nên, mỗi lần cảm nhẹ tôi đều để lờ đi rồi vài ba hôm cơ thể sinh ra đề kháng lại tự khỏi. Nhưng hôm nay, cảm giác như không có thuốc, tôi thực sự chết mất. Khoảng 1 giờ sau đó, khi đồng hồ điểm 3 tiếng rõ đều, tôi cũng thiếp đi, tự dặn ngày mai phải ra hiệu thuốc một chuyến.

Khi không còn đau, con người quên là mình từng biểu hiện bệnh

Qua hôm sau, công việc lại cuốn lấy tôi khỏi những suy nghĩ đã dự liệu. Khi con người ta không có dấu hiệu của bệnh tình, họ quên mất bản thân mình bị bệnh. Tôi trở về nhà với những thức ăn tươi sống, thêm chút hoa quả còn thuốc uống thì không, bởi tôi quên khuấy là mình cần đến nhà thuốc mà. Thôi kệ, chắc là do cảm vì mắc mưa hôm đó, hiện tại cảm thấy ổn rồi.

Tôi vẫn dặn lòng sẽ mua thêm vài liều thuốc vào ngày mai. Hôm sau, với những triêu chứng của mình, tôi được dược sĩ hiệu thuốc khuyên là nên nghỉ ngơi nhiều hơn và bán cho tôi vài liều thuốc. Cô ấy khuyên tôi nếu uống xong vẫn còn tình trạng bệnh thì nên đi khám, vì rất có thể tôi bị viêm phế quản rồi.

Viêm phế quản sao, nực cười

Tôi thầm mỉm cười trừ, sao cô ấy có thể nói tôi bị viêm phế quản được nhỉ. Khi bệnh này chỉ mắc ở các bệnh nhi. Tôi thì đã trải qua giai đoạn đó quá lâu rồi và có thể là tôi chỉ bị cảm thông thường vì nhiễm nước mưa mà thôi. Nhiễm nước mưa nên cơ thể chênh lệch nhiệt độ gây sốt, vì sốt và ho khan nên dẫn đến tức ngực, hợp lý quá còn gì, còn chán ăn và nhạt miệng có thể vì đang bệnh mà thôi.

Xem thêm  3 loại ung thư khó phát hiện nhất và lý do

Nhưng tôi bắt đầu quan tâm hơn và sợ hãi khi lần đầu tiên tôi ho ra đờm, điều đáng nói là có cả một vài tia máu. Tôi bắt đầu hoang mang, tự trấn an bản thân và nhìn lại một lần nữa vào bồn rửa, nhưng tôi không lầm, tôi đang ho ra máu.

Ho ra máu, bệnh gì?

Tôi bắt đầu tìm kiếm thông tin về những căn bệnh liên quan đến triệu chứng ho ra máu thì được biết có thể là do tôi bị hen phế quản, nhiễm khuẩn huyết, thiếu vitamin c hoặc cũng có thể là giãn phế quản, thậm chí là dấu hiệu của ung thư phổi. Tôi không nghĩ được sâu xa như thế, chắc cũng chỉ đại loại những bệnh lý nhẹ thôi. Nhất định đi khám sau, nhưng không phải lúc này, bởi vài hôm nữa em trai tôi kết hôn rồi, đó là đứa em trai duy nhất của tôi, phải chuẩn bị cho thật tốt.

Sau hôn lễ của em trai, tôi lại cuốn mình vào công việc. Xin nghỉ dài ngày như vậy, tôi cảm thấy có lỗi với cơ quan lắm. Rồi đó là một hôm tết dương lịch, khi rảnh rang nghỉ lễ cũng là lúc chồng tôi hối thúc tôi đi khám chữa bệnh tình. Tôi dù không muốn đi, nhưng bị thúc ép nên cũng chiều lòng chồng.

Tôi nhận kết quả MÌNH MẮC BỆNH UNG THƯ

Vậy mà, sau khi trải qua hàng tá các xét nghiệm trong bệnh viện đông nghẹt người, họ báo rằng: TÔI BỊ UNG THƯ RỒI, LÀ UNG THƯ PHỔI ĐÃ CHUYỂN SANG GIAI ĐOẠN 2.

[Còn nữa]

Theo dõi fanpage để cập nhật thông tin mới nhất về câu chuyện: paa.vn – keep your full faith

Bài viết liên quan: TỰ THUẬT CỦA MỘT NGƯỜI MẸ UNG THƯ – HỒI 1

 

TIN LIÊN QUAN