Bảo Việt Intercare, ai cũng có cơ hội thứ hai

Ngày đăng: 26/01/2021

Phép màu luôn có, chỉ sợ bạn chọn bỏ qua..

Trong cuộc sống này có hàng ngàn may mắn, thì sẽ có hàng vạn rủi ro. Ví như, mấy ngày trước trong một phút bất cẩn, tôi bị té xe. Tuy không xảy ra điều gì đáng tiếc, nhưng thực sự thức tỉnh được tôi về tốc độ giao thông. Thứ mà trước giờ cũng chẳng quan tâm hay để ý mấy. Thế đấy, người ta phải trải qua mất mát gì đấy thì mới hiểu ý nghĩa của những điều nhỏ nhặt thường ngày. Ví dụ như: “Tôi mua bảo hiểm làm gì, tôi mạnh khỏe mà”. Tôi biết bạn khỏe mạnh. Giống như tôi trước khi bị té ấy, tôi cũng khỏe mạnh. Nhưng sau đó thì không. Câu chuyện của khách hàng dưới này của tôi lại không may mắn như vậy. Nhưng anh ấy vẫn may mắn hơn khối người.

Bạn đọc không hiểu tôi đang nói gì? Tại sao không may mắn lại may mắn hơn khối người? Không sao cả, đọc hết bạn sẽ hiểu thôi..

Cuộc sống có quyền đẩy ngã bạn. Nhưng nằm đó hay đứng dậy là quyền và khả năng của bạn

Chàng khách hàng kém may mắn của tôi

Anh mời tôi cốc trà nóng: “Chị uống chén trà nhé, nhà em nay biết chị tới mà cũng chả có gì đón tiếp, thật ngại quá”. Tôi bị cái giọng xứ Nghệ nhẹ nhàng, đầm ấm này thu hút. Giờ ngồi gần trong gang tất, tôi mới có dịp nhìn kĩ cậu. Chàng trai tầm 34 – 35 tuổi, khuôn mặt hiền, làn da ngăm đen, đôi mắt màu nâu sậm. Sâu bên trong đôi mắt ấy lại chất chứa một nỗi buồn khó tả. Sau một hồi nói mấy chuyện xã giao. Cậu thoải mái hơn, bớt ngại ngùng mà mở lòng chia sẻ:

“Số em từ bé đã chẳng sung sướng gì, 17 tuổi theo mẹ từ Nghệ An ra Sài Gòn làm việc. Em tuy học hành ít nhưng được cái chăm chỉ, người ta cũng thương. Làm được 15 năm, gom được chút vốn liếng định để dành sau lấy vợ, xây nhà, nuôi mẹ già. Thế nhưng ông trời thật biết trêu người…”

Ông trời trêu ngươi?

“Em chẳng thể quên được đêm hôm ấy, nó xảy ra nhanh quá”. Tôi thấy cậu lấy tay quệt nước mắt.

“Bữa đó em phải tăng ca tới đêm muộn. Do thi công lắp ghép thang máy em phải leo lên giàn giáo. Em nghe tiếng cót két, mà đêm tối với người cũng mệt nên không để ý. Lúc sau thì thấy giàn giáo dưới chân lung lay và “rầm”. Lúc lờ mờ mở mắt dậy chỉ nghe loáng thoáng “xin hãy cứu con tôi, tôi cầu xin bác sĩ cứu lấy con tôi. Bao lấy cơ thể là cơn đau quằn quại. Không còn cảm nhận được sự cử động dưới cơ thể, gắng nhìn xuống đôi chân đã không còn. Lúc đó suy nghĩ duy nhất trong đầu em là chỉ muốn chết đi cho rồi”.

Bất lực là cảm giác, không, là dày vò

Cảm giác lúc ấy thực sự bất lực. Bất lực nằm trên giường bệnh không thể nhúc nhích. Bất lực khi nghĩ tới tương lai. Càng bất lực hơn khi thấy mẹ hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu. Gọi điện trong sự khẩn khoản vay mượn để chữa trị cho em. Mà nhận lại chỉ là “Cháu không có, cô làm gì có, bác không có tiền, em xin lỗi…Cảm giác lúc đó như kiểu ông trời bỏ mặc em vậy. Chẳng ai giúp đỡ, bạn bè người thân lúc ấy cũng không ai “đủ tốt” để giúp mình…

Đôi mắt cậu mơ màng tràn lớp nước mỏng. Cậu không nhìn tôi, không nhìn về phía trước. Dường như không có điểm dừng. Chắc có lẽ cậu đang hồi tưởng chuyện xa xăm. Nơi đó có gương mặt đau khổ, sợ hãi và bất lực của mẹ. Cùng những lời từ chối không ngừng vang ong ong trong tai. Nhưng rồi, cậu chợt cười, nhìn tôi.

“Em vẫn còn may hơn khối người chị ạ”

May là có chị, may là có sản phẩm Bảo Việt Intercare. Hôm đó chị qua và nói là người của Bảo hiểm Bảo Việt. Em mới nhớ hồi đó công ty có mua bảo hiểm cho em. Nhưng em nào có quan tâm đến bảo hiểm đâu chị. Nên mù tịt về quyền lợi. Chính những lời giải thích và cam đoan chữa trị mọi chi phí phẫu thuật, khám chữa nằm trong điều khoản bảo hiểm Intercare. Lúc này em mới ngớ người. Vậy là cuộc sống của em lại có thể mở ra thêm lần nữa. Như kiểu bao nỗi đau thân xác bấy giờ. Bao sự tổn thương gồng mình tự chịu đựng cuối cùng cũng có người san sẻ, cho mình điểm tựa. Cho mình niềm tin vào cuộc sống. Dù đôi lúc cuộc sống này đối xử với mình chẳng công bằng”.

Phẫu thuật ghép chân, mở ra một cơ hội tưởng chừng đã bịt kín bưng

“Thật sự em cảm ơn Bảo hiểm Bảo Việt nhiều lắm. Nhờ có tiền hỗ trợ của bảo hiểm đã cứu lấy em. Cũng nhờ sản phẩm Bảo Việt Intercare mà em được chi trả tiền để ghép chân giả. Không thì em cũng không có tiền phẫu thuật. Cũng không có tiền ghép chân. Mà kể cả có phẫu thuật xong chắc nhà em cũng phải bán nhà để giả nợ chứ không lấy đâu tiền mà chữa. Nhà là ông bà để lại, bán đi em sao đành. Mẹ em sau này sẽ sống nơi đâu?” – Cậu cười, nụ cười rạng rỡ nhất của cậu mà tôi bắt gặp.

Ngày mai trời luôn xanh, nhưng không phải ai cũng có thể ngắm nhìn nó

Tôi ra về. Nhớ mãi nụ cười của cậu. Cùng câu nói mà đến mười mấy năm làm bảo hiểm luôn là điều canh cánh trong lòng mình. Rằng: “Chị ơi, em cứ nghĩ người ta phải dựa vào bản thân. Làm việc cật lực, dồn tiền mua nhà đều phải dựa vào bản thân. Nhưng khi xảy ra chuyện mới biết một ngôi nhà, hai ngôi nhà sẽ mãi là ước muốn. Rồi cũng tan thành mây khói. Ngay cả cuộc sống của em cũng dường như chấm dứt. Nếu em cứ sống mà chỉ biết hôm nay tôi phải làm việc. Còn rủi ro, quăng qua một bên đi. Đến khi xảy ra thật chỉ biết lặng thinh mà phó mặt cho số phận. Đến khi xảy ra chuyện mới biết bản thân mới thực sự là tài sản có giá trị nhất.”

Tôi vẫn nghĩ, rốt cuộc có bao nhiêu người có suy nghĩ như vậy. Hình như là nhiều, rất nhiều đúng không..

À, đến đây thì bạn đã hiểu tại sao tôi nói cậu ấy may mắn nhưng lại may mắn hơn khối người đúng không? Bạn nói rằng tôi chẳng qua là đang thuyết phục bạn mua bảo hiểm mà thôi. Nếu vậy thì bạn đúng một nửa rồi, tôi muốn bạn mua tương lai của mình. Ngay cả khi ông trời không cho bạn chọn.

 

Xem thêm  Những sai lầm khi chọn mua bảo hiểm sức khỏe

TIN LIÊN QUAN